05-08-2016 | Admin

Người ta nói hoàng hôn ở nơi đâu cũng đẹp nhưng đối với tôi, hoàng hôn buôn nơi mái nhà cũ kỹ của mẹ là đẹp nhất. Nơi đó có những rặng tre xanh rì rào trong gió sớm mai, nơi những bông hoa dại vàng rực khoe sắc bên bờ kênh, nơi chứa đựng tuổi thơ có con và mẹ.


        Con về thăm lại mẹ nơi ngôi nhà cũ của chúng ta. Đôi tay mẹ run run khó nhọc cầm muỗng xúc từng miếng cháo. Tóc mẹ bạc trắng đầu. Da mẹ xuất hiện các đốm đồi mồi do sự lão hóa của làn da. Lưng mẹ giờ đây đã còng xuống vì thời gian. Mắt mẹ giờ đây đã mờ đi, mẹ không còn nhìn được xa như trước đây nữa rồi. Mẹ là một người mẹ vĩ đại, một bà mẹ hiền từ hết lòng vì gia đình, vì con cái.

        Gia đình ta từng rất đông vui. Con có ba, có mẹ, có hai anh ở bên. Cả gia đình ta luôn có những bữa cơm thật ấm áp dù chỉ là cơm độn với khoai. Con còn nhớ lúc con chỉ lên Sáu thôi nhưng con đã ăn rất khỏe. Cả nhà thường nhường con miếng khoai cuối cùng. Và, dĩ nhiên mẹ luôn là người ăn ít nhất. Lúc đó con ngây ngô chẳng biết gì. Chỉ biết ăn cho no bụng. Con thường đứng ngắm mẹ giặt đồ bên cái giếng ngoài sân bên cạnh mảnh vườn nhỏ. Dưới ánh nắng lung linh con nhìn thấy mái tóc mẹ đen lánh, dài tới tận thắt lưng được búi gọn gàng trên đỉnh đầu. Làn da mượt mà đỏ ửng dưới ánh nắng. Đôi tay mẹ khỏe khoắn vắt từng cái quần, cái áo cho cả nhà. Hình dáng mẹ xuất hiện trong con như một bà tiên. Mùi hoa chanh tỏa ra trong vườn thơm ngát.

        Vì con là con út, ở nhà không có người trông nên mẹ thường cho con đi cùng mẹ ra đồng cắt cỏ, trồng mạ. Con chạy chơi dưới ruộng đầy bùn trong khi mẹ đang còng lưng trồng mạ. Dưới ánh nắng, dường như cả cánh đồng thấm mồ hôi mẹ rơi. Mẹ chỉ nhẹ nhàng lau đi, nhìn con cười, không một lời than thở. Bùn đất bắn bẩn khắp người con và chân tay mẹ. Mẹ dắt tay con bước trên con đường làng quanh co dẫn lối về nhà. Bàn tay mẹ lấm lem bùn đất nhưng ấm áp lạ thường. Trong bàn tay mẹ, con như có thật nhiều sức mạnh để chiến đấu với mụ phù thủy trong các câu chuyện cổ tích mẹ thường kể con nghe. Con thấy mình đã trở thành một cậu bé dũng cảm nhờ đôi tay của mẹ.


Nhớ lắm hơi ấm từ bàn tay mẹ (Minh hoạ)


        Ngoài việc mẹ biết trồng lúa mẹ còn biết cả khâu nón. Hình như các cô, các bà trong làng ai cũng biết làm nhiều việc như mẹ. Nhưng trong lòng con mẹ luôn là nhất. Mẹ thường để con ngồi phía sau xe đạp cũ kỹ, chở con băng qua những con đường làng quanh co tới chợ bán nón. Con thích được mẹ chở như vậy. Con có thể vòng tay ôm chặt lấy mẹ, tựa đầu vào lưng mẹ, cảm nhận từng cơn gió thoáng qua. Gió mang theo cả hương chanh từ tóc của mẹ từ từ luồn qua cánh mũi, từ từ đi thẳng tới trái tim con. Hạnh phúc biết bao! Con đã biết yêu cánh cò, đồng lúa, lũy tre đầu làng…qua những lời mẹ hát ru mỗi buổi trưa hè bên cánh võng đong đưa. Mẹ đã truyền cho con tình yêu, lòng biết ơn quê hương ngay từ những ngày còn thơ bé. Con vẫn luôn tự hào về gia đình mình. Tuy không được đầy đủ nhưng có tình yêu thương và sự thấu hiểu.


        Rồi đến một ngày, cha bỗng bỏ mẹ con ta đi. Con không hiểu chuyện gì xảy đến nhưng con thấy mắt mẹ mỗi ngày đều sưng húp. Mẹ nói mẹ bị đau mắt nhưng con biết đó chỉ là lời nói dối. Vì trong đêm tối khi chúng con đã say giấc mẹ lại ra ngoài hiên nhà ngồi lặng lẽ rồi rơi nước mắt. Con thấy bóng lưng mẹ thật cô đơn và quạnh quẽ. Vì là con trai nên con không biết làm cách nào để khiến mẹ yên lòng. Mẹ luôn mong muốn con được hạnh phúc nên con hứa với mẹ sau này con sẽ hạnh phúc bên mẹ. Con sẽ cho mẹ một gia đình mới mà ở đó tràn ngập tình yêu.

        Thời gian trôi qua như con én đưa thoi. Chẳng mấy chốc mà anh em con lớn lên, mỗi người tìm cho mình một chí hướng khác nhau và dần rời xa mẹ. Bước ra thế giới bên ngoài, rời xa vòng tay của mẹ con mới thấu hiểu sự nhọc nhằn của mẹ ngày nào. Cuộc sống bên ngoài không như thế giới trong chuyện cổ tích mẹ kể con nghe, nó khó khăn và hiểm nguy hơn nhiều. Những ước mơ con từng mơ dần tan biến theo thời gian. Đứng trước những cám dỗ cuộc đời con đã không còn giữ được nguyên vẹn sự dũng cảm của ngày nào mẹ truyền cho con. Con trượt dài trong những cơn say, những cuộc chơi thâu đêm. Con chìm đắm trong sự nghiện ngập hơi men. Mẹ đã rất nhiều lần gọi điện khuyên nhủ nhưng con không chịu nghe lời. Con cho rằng con đã đủ lớn để làm chủ cuộc đời mình. Con không còn là đứa trẻ ngây ngô nép torng vòng tay mẹ. Con nghe được tiếng thở dài lặng lẽ trong vô vọng của mẹ. Nhưng con cố tình không quan tâm.

        Trong những lần về thăm mẹ, nhìn mẹ ngày một già yếu, con thương mẹ. Nhưng ở một nơi xa con cũng có những đứa trẻ cần sự che chở. Mẹ thì không thể rời xa nơi mẹ đã trưởng thành và già đi. Và con thì vẫn không thể bỏ được những cuộc vui chơi chè chén. Con vẫn uống rượu hằng ngày vì con không thể quay đầu lại được nữa. Mẹ bỏ cả tuổi thanh xuân vì con nhưng con không thể từ bỏ một thói quen xấu vì mẹ. Phải chăng vì mẹ thương con một tình yêu to lớn, sâu dày còn con yêu mẹ chỉ bằng ngọn cỏ, cây bông? Rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Vào một ngày trời nắng ráo, mây trắng, trời xanh, trong lành, đàn chim hót líu lo trên cây trước nhà, Mọi người lặng lẽ lau nước mắt đưa tiễn con về nơi yên nghỉ của một kiếp người vì căn bệnh ung thư gan. Con đã rời xa mẹ. Con bỏ mẹ lại mà ra đi mãi mãi! Mẹ nín lặng. Những nếp nhăn ở khóe mắt ép lại nhưng không chảy nước mắt. Phải chăng vì cuộc đời mẹ đã quá đắng cay, đau khổ khiến mẹ rơi quá nhiều nước mắt nên giờ mẹ không còn nước mắt để xoa dịu nỗi đau trong tim mình nữa! Mẹ đã không còn đủ sức bước đi cùng con trên con đường cuối cùng, một lần cuối cùng. Mẹ ngồi lặng trong căn phòng, nơi con vừa bỏ lại một mình mẹ phía sau. Trên cây, chim vẫn hót.


Hình minh hoạ


        Nay con bước trên con đường quê cũ. Cánh đồng lúa xanh mượt dập dìu như sóng nước êm dịu. Đàn chuồn chuồn vẫn lập lờ trên mặt kênh. Cơn gió đang mơn man cánh đồng, mơn man mặt nước; dường như con ngửi được mùi hoa chanh từ mái tóc của mẹ ngày nào. Con đường làng vẫn quanh co. Con thấy mẹ dắt tay con về nhà. Cây chanh vẫn còn đó, hoa chanh tỏa hương thơm ngát. Giếng nước vẫn còn đó. Căn nhà vẫn còn đó. Mọi thứ vẫn vẹn nguyên như ngày nào. Chỉ có mẹ không còn mạnh khỏe như ngày nào. Trái tim mẹ không còn được sưởi ấm bởi chúng con như ngày nào mà giờ đây chằng chịt những vết sẹo không bao giờ lành. Bóng dáng mẹ còm cõi, héo mòn và cô đơn. Ba đứa con lần lượt bỏ mẹ ra đi. Còn nỗi buồn nào hơn nỗi buồn mẹ đang mang.

        Mẹ là một người phụ nữ bất hạnh. Cuộc đời mẹ đã phải chịu quá nhiều đắng cay. Mẹ đã hi sinh quá nhiều cho chúng con. Nhưng con lại trở thành một đứa con bất hiếu. Con đã không cho mẹ được một gia đình tràn ngập tình yêu như con hằng mong muốn. Con đã không xoa dịu được trái tim đầy vết thương của mẹ. Con đã không giúp mẹ bớt đau khổ. Con đã không nghe lời mẹ. Con đã không yêu thương mẹ như mẹ đã yêu thương con. Nhìn mẹ còng lưng bước từng bước khó nhọc bê nồi cháo được vùi trong đống tro bếp ra con thấy xót xa. Nhìn bàn tay mẹ run rẩy múc từng muỗng cháo, từ sâu trong đáy lòng con muốn chạy lại ôm chặt lấy đôi vai cô quạnh của mẹ mà nói : Con xin lỗi! Nhưng tất cả giờ đây đã quá muộn màng cho một lời xin lỗi...!

        Xin đừng bực dọc, hờn dỗi, oán trách mẹ vì cả cuộc đời, mẹ đã hi sinh quá nhiều cho chúng ta. Chúng ta nên dành thời gian cho cha mẹ, trò chuyện với họ thay vì sử dụng các thiết bị công nghệ hiện đại để giải trí. Nếu ở xa cha mẹ, hãy sắp xếp để được về thăm họ ngay khi có thể vì thời gian vô tình không chờ đợi một ai. Không gì là không thể làm được, chỉ là bạn có thật sự muốn làm điều đó hay không mà thôi. Đôi khi phải từ bỏ một thói quen nào đó làm bạn thấy rằng cả thế của bạn đang sụp đổ, tràn ngập trong bóng tối. Nhưng bạn ơi, thế giới của bạn sẽ luôn tràn ngập ánh sáng tình yêu mà cha mẹ dành cho bạn vì bạn là cả thế giới của họ.

Minh Tuệ