17-08-2017 | Admin


        Tháng Bảy lại về, mùa báo hiếu lại đến. Không khí u buồn của những ngày cuối thu làm cho chúng ta cảm thấy chạnh lòng khi nghĩ về cuộc đời, nghĩ về mẹ – về cha. Những mẹ cha quá cố bảy đời và cả những mẹ cha hiện tại.

        Vu Lan – hai tiếng nghe thật thân thuộc, vậy mà khi nghe ai đó nhắc đến tôi lại ngơ ngẩn bồi hồi và nghĩ về mẹ. Mẹ.. tiếng gọi thiêng liêng ấy luôn làm con phải suy nghĩ thật nhiều. Phải chăng trong trái tim của mỗi con người, mẹ luôn là hình ảnh đẹp nhất: Mẹ là quê hương, mẹ là tất cả. Tình thương của mẹ dành cho con như nước trong nguồn không bao giờ cạn kiệt. Suốt cả cuộc đời mẹ chỉ biết sống, hy sinh cho hạnh phúc của con. “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình”, có một nhạc sĩ đã thốt lên như vậy! Nếu biển Thái Bình mênh mông nước thì tình thương của mẹ dành cho con cũng như thế. Kể sao công ơn sinh thành của mẹ, công lao dưỡng dục của cha. Vì thế người xưa thường nói:

Còn cha gót đỏ như son

Một mai cha mất gót con đen sì.

        Chín tháng cưu mang mẹ phải chịu bao vất vả. Rồi con chào đời cho đến lúc trưởng thành là cả một khoảng thời gian cha mẹ luôn lo lắng, chăm sóc cho con. Những lúc con ốm đau, mẹ chính là vị bác sĩ tuyệt vời nhất. Phải chăng cả một cuộc đời những gì tốt đẹp nhất mẹ đều dành trọn cho con. Tình yêu của mẹ dành cho con không bao giờ cạn.

 Công cha như núi Thái sơn,

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

Một lòng thờ mẹ kính cha,

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.

        Câu ca dao thật là quen thuộc đến độ ai cũng có thể đọc thuộc lòng, nhưng có mấy ai cảm nhận thật sự ý nghĩa của nó, có mấy ai làm tròn được “Đạo con”? Tất cả chúng ta có ai là không do cha sanh mẹ dưỡng, có ai có mặt trên cõi đời nầy mà không nhờ ơn cha mẹ. Tình cha nghĩa mẹ như Thái Sơn cao ngất, như nguồn nước trong lành tắm mát đời con. Con ra đời trong sự lo lắng của cha, trong nỗi đau đớn nhọc nhằn của mẹ. Thế nhưng lòng mẹ cha vẫn ngập tràn niềm vui sướng khi con thơ mở mắt chào đời, con là niềm hạnh phúc của mẹ, con là niềm tự hào của cha. Mở mắt đi con cửa đời đang rộng mở, đừng sợ con yêu hãy can đảm lên nào, đón con vào đời đã có mẹ cha. Vất vả ngược xuôi, mẹ cha vật lộn với đời cho con manh áo, miếng cơm, cái chữ… Vì nụ cười trẻ thơ đâu quản gian lao, dù cho phải làm chuyện tội tình phải vương vào nghiệp báo.

       Thế nhưng thuở nhỏ chưa biết phân biệt phải trái, cho đến khi khôn lớn thành tài, trong chúng con có ai thật lòng nhớ ơn cha mẹ, đền đáp nghĩa sanh thành. Chúng con đã quen được cha đùm bọc, mẹ chăm sóc nên cứ nghĩ rằng đó là bổn phận, là trách nhiệm của me cha mà quên đi ơn nghĩa sâu dày. Chúng con ích kỷ mãi lo vun vén cho mình, lo xây dựng tương lai mà quên đi cha mẹ đã già, đang tựa của chờ trông một vòng tay con trẻ yêu thương chăm sóc, một lời an ủi chân thành tha thiết. Để rồi khi thất chí, thua kém người đời chúng con lại oán cha giận mẹ. Than ôi! tội bất hiếu thật tày đình biết kể sao cho xiết. Có khi cha mẹ già yếu, được ở kề bên chúng con lại cho là gánh nặng mà khinh khi bạc đãi chẳng chăm sóc đỡ nâng. Sao chẳng nhớ lại lúc ấu thơ, ăn chẳng được, nói cũng không huống chi là đi đứng thì ai là người dưỡng dục, chở che? Để rồi khi cha mẹ mất đi lại khóc than kể lể thì có nghĩa gì đâu. Trên bàn thờ nhang khói lạnh lùng chỉ còn chăng là tấm ảnh vô hồn, mẹ cha còn đâu nữa!

 Con không đợi một ngày kia

Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc.

Ai níu nổi

Thời gian,

Ai níu nổi bao giờ?

Con mỗi ngày một lớn lên

Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi

Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con không đợi một ngày kia

Có người cài lên áo cho con một nụ bạch hồng

Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ.

Hoa đẹp đấy

Cớ sao lòng hoảng sợ:

Giọt nước mắt kia bao lâu nữa… của mình?

         Giờ đây con mới cảm nhận được sự cô độc, lạnh lùng khi thiếu tình thương vô bờ của cha mẹ. Ai sẽ là người dỗ dành an ủi lúc buồn đau, ai nâng đỡ khi dòng đời xô đẩy? Chỉ cha mẹ là hy sinh tất cả cho con mà không đòi hỏi đáp đền. Cha mẹ là bến đổ bình yên, là cội nguồn yêu thương hạnh phúc. Không cha không mẹ là nỗi đau lớn nhất, bất hạnh nhất mà không gì có thể bù đắp được. Hạnh phúc thay khi còn cha mẹ, khi được cài bông hồng đỏ thắm tình yêu thương!

 Hôm nay…

Anh đã bao nhiêu lần dừng lại trên phố quen

Ngả nón đứng chào xe tang qua phố.

Ai mất mẹ?

Sao lòng anh hoảng sợ:

Giọt nước mắt kia bao lâu nữa… của mình?

        Vu Lan – mây vương, nắng nhạt chiều nay thu về… Rưng rưng những chiếc lá vàng sầu rơi bên hè… và những đôi mắt đang rưng rưng lệ khi nhìn màu hoa trắng. Hoa trắng, hoa trắng mẹ đã không còn. Hoa trắng được cài lên áo con. Đã bao mùa Vu Lan qua, con đã nhặt hoa trắng bao lần – con đã nhặt nỗi đau quặn thắt. Mẹ ơi! vậy mà sao con vẫn thấy ngỡ ngàng, hụt hẩng khi nhìn màu hoa trắng tang thương. Nỗi đau bơ vơ mất mẹ lại ùa về như gió mùa thu. Tiếng chuông chùa vang lên, con lại muốn đi tìm mẹ nhưng biết tìm đâu? Nhưng Vu Lan lại cứ về, con lại tìm mẹ trong ký ức, con lại tìm mẹ trong nỗi nhớ và con lại tìm mẹ trong cả niềm đau…

        Ngày tháng thoi đưa, tuổi xuân sẽ qua, tuổi già sẽ đến. Tiền tài vật chất, sức khỏe rồi cũng sẽ phai tàn nhưng tình yêu thương, công đức sanh thành không bao giờ phai nhạt. Hãy làm tròn chữ hiếu, làm tròn đạo con. Đừng để đến phút cuối cuộc đời mới quay đầu hối tiếc thì đã quá muộn màng!

 NAM MÔ ĐẠI HIẾU MỤC KIỀN LIÊN BỒ TÁT

 Nguyên Phi – Nguyễn Thị Thu Vân